Đàm Bình dường như không nghe thấy những lời bàn tán của đám quan viên kia. Suốt dọc đường đi ra, hắn cũng chẳng chào hỏi ai, cứ thế sải bước đến trước xe ngựa của mình, vén rèm chui tọt vào trong rồi bảo: "Khởi hành thôi!"
Phu xe vung roi hô lớn một tiếng, cỗ xe trâu bắt đầu lăn bánh. Hôm nay thời tiết khá đẹp, khu phường này đa số là nơi ở của quý nhân, tường phấn ngói biếc ẩn hiện sau rặng trúc, cách đó không xa là những dãy cửa tiệm lều bạt nối liền nhau vô cùng phồn hoa. Nơi này được như vậy vốn cũng có phần công lao của Thuận Thiên phủ, song Đàm Bình lại chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng ngoạn, đôi mày hắn nhíu chặt.
"Thật đúng là đế tâm khó dò." Vị quan viên quanh năm lăn lộn trong chốn quyền quý này thu ánh mắt lại từ một tiệm tơ lụa, thở dài một tiếng rồi ngả lưng xuống nệm ghế.
Thái tử tuy nói là tự vẫn, nhưng thực chất là bị hoàng thượng bức tử. Dù thế nào đi chăng nữa, mối hiềm khích, thậm chí là thù hận này, tuyệt đối không thể nào vãn hồi.




